Thiên tai, nhân tai!?

“Tham của rừng, rừng rưng nước mắt”

Lời tổ tiên nhắc tự ngàn xưa!

Trời cao, lúc nắng lúc mưa

Rừng xanh giữ nước chảy vừa ra sông

Nếu con người một lòng, một dạ,

Nương thiên nhiên chẳng há sai lời!

Rừng kia phát triển tốt tươi

Điều hòa khí hậu, lũ thời chẳng hung!

Một lũ người điên khùng, ích kỷ

Mặt người lòng như quỉ Dạ Xoa

Phá rừng động tới Thiên La

Ngăn sông, Địa Võng chẳng qua lưới trời!

Thiên tai bởi lòng người gian ác?

Lũ liên hồi, tan tác thương đau!

Trời cao muôn thuở ân sâu

Kẻ tham ích kỷ để sầu lụy dân!

Lũ quan tham đáng chết muôn lần

Lòng dân Nam uất hận trào dâng!

Mai sau chớ có phân trần

“Nhân quả báo ứng” luật phân định rồi!

Đặng Đăng Phước

Giáo viên trường trung cấp sư phạm mầm non Đăk Lăk

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s