Cuộc tình đã mất…

Tác giả : Thương Hà

Sau cuộc tình đầu tan vỡ, Nguyên Hà tưởng rằng mình bị lạnh cảm, từ thế xác đến tâm hồn .

« Après toi, je n’aurai plus d’amour,

Après toi, mon coeur sera fermé pour toujours… »

Nhưng, như bầu trời vẫn xanh, dù trải qua bao lần bảo tố …

Có một lần, khi trở về quê nhà thăm gia đình, Nguyên Hà tình cờ tìm thấy trong tủ đựng quần áo của mẹ nàng một cái hộp chứa đầy những lá thư cũ, nàng vừa lấy ra để đọc, vừa hỏi mẹ nàng tại sao cất giữ những lá thư đó, mẹ nàng nói rằng, tại mẹ đọc thấy hay nên giữ lại !

Có những câu rất đáng yêu …

Lá thứ nhất :

-Người ta thường ví, đời của một thằng con trai, như con tầu …và đời của một đứa con gái, như cái sân ga… nhưng, anh không ngờ, hôm nay, anh lại biến thành cái sân ga, mà em lại là con tầu …

Bây giờ, tháng ngày đi qua … anh không biết làm gi… chỉ biết ngồi nhìn khói thuốc lá cho tàn tuổi xanh …

Lá thư thứ hai :

Tối nay, sau khi em bước xuống xe anh, tiếp tục đi con đường còn lại, trong mưa buị…anh thấy buồn và thương em vô cùng… có nhiều lúc, anh muốn nói với em rằng, em hay nằm xuống, dịu lại, cởi mở …để anh hôn lên đôi mắt đó, cho nó quên đi những ngày xưa vô nghĩa …

Nguyên Hà thường khóc, vào những đêm không ngủ được … nằm giữa hai đứa con tàn tật, một tay vuốt nhẹ trên cái chân bị tê liệt của đứa con thứ nhất, sau một cơn sốt, và, một tay vuốt nhẹ lên mái tóc non mềm của đứa con thứ hai, bị bịnh tâm thần, sau hai lần chích ngừa tê liệt, và bị dị ứng với thuốc chich ngừa đó, nước mắt của Hà tuôn chảy đầm đìa …

Có lẽ vì vậy mà , đôi mắt nàng thường được nhiều người ca tụng , như một lần, trong buổi văn nghệ tất niên được tổ chức ở sân trường Luật Sài gòn, hôm đó, Nguyên Hà đến tham dự rất muộn, nên không còn ai đến nữa, khi Hà vừa bước đến cổng trường, anh chàng hoạt náo viên của buổi văn nghệ, đang cầm micro nói huyên thuyên, bỗng anh quay mặt về phía cổng trường, rồi nói tiếp :

Kính thưa quí vị giáo sư và các bạn đồng môn, một ngôi sao sáng vừa xuất hiện ở cổng trường, người có đôi mắt đẹp nhất, ướt át nhất, đa tình nhất trong các năm, không cần bầu lại, của trường Luật, vừa xuất hiện ở ngưỡng của trường … mọi người đều quay nhìn ra cửa trường …

Hay có lần, lúc ngồi trong phòng khách của luật sư đoàn Sài gòn để chờ phiên toà, nàng bị một đồng nghiệp trêu chọc với các đồng nghiệp đang có mặt :

-Chúng mầy thấy bà nầy nhìn chúng mầy một cách tha thiết, say đắm . chúng mầy đừng tưởng bở … nếu chúng mầy chịu khó nhìn kỹ, sẽ thấy ánh mắt của bả dừng lại ở cuối chân trời, nơi có một hình bóng nào đó … chứ không phải bả đang nhìn chúng mầy một cách nồng nàn , âu yếm đâu … !

Lá thư thứ ba …………………….

Lá thư thứ tư…

……………………….

Nguyên Hà thấy buồn … nàng xếp thư cất vô hộp, để lại chỗ cũ … quá khứ lại quay về …

………………..

Sau khi chấm dứt cuộc tình với anh chàng phi công đào hoa, nàng mới biết, trong lúc quen thân với nàng, Lê vẫn « đi đêm » lai rai với những người đàn bà khác, kể cả các người nàng giao thiệp thường xuyên …

Có người nói, đàn ông như một bình nước trà, mà đàn bà, như cái tách để đựng nước trà, một bộ bình trà luôn có nhiều cái tách trà ! Trong đời một người đàn ông có vợ, ít nhất, phải có một lần họ ngoại tình , đó là sự thật, dù là một sự thật phũ phàng, nhưng đó cũng vẫn là sự thật … !

Đàn ông « yếu đuối » , dễ bị cám dỗ … và họ nghĩ ( ? ) … « của » trời cho, không hưởng thì phụ lòng trời … !

Mà, hầu như, chính đàn bà mới là kẻ hay quyến rũ đàn ông …

Những người đàn ông mà nàng chọn, đều hấp dẫn, nên chắc chắn phải bị những phụ nữ khác tìm cách chinh phục … Hà lại có sẵng quan điểm « Xá gì một nải chuối xanh , Hai ba đứa giành cho mủ dính tay … » , vây quanh nàng, còn biết bao nhiêu « hoa thơm cỏ lạ » tha hồ mà chọn … !

Đàn ông lạ thật ! Người ta nói, đàn ông có được cây gậy trời cho, giống như cây gậy ăn mày, đụng đâu chống đó, chỗ sình chỗ đất gì, chống được là chống tuốt hết ! Tolstoï nói trong tác phẩm Một bản đàn của ông : « Đàn ông ích kỷ, khi đi lấy vợ thì đòi vợ phải còn trinh, trong khi đó, chính họ, thì, chơi lung tung, có thể , « chơi » cả vợ bạn, vợ hàng xóm, con sen, con ở gì cũng « mần » hết ráo !

…………

Tỉnh lẻ …

Đêm buồn …

Một buổi xế trưa, cô bạn đồng nghiệp đến rủ Nguyên Hà đi cùng với cô sang xóm Chài nằm ở hòn đảo giữa sông Hậu Giang, để cô ta « tán » ông bác sĩ quân y đang có phòng mạch mở thêm, ngoài giờ làm việc cho quân y viện tỉnh , cô ấy căn dặn Nguyên Hà rằng, bạn phải đợi , sau ba tháng mà tui tán không xong ông đó, thì bạn mới được tán nha ! Nếu bạn tán trước ba tháng thì tui sẽ xô bạn lọt xuống sông đó !

Hà mỉm cười im lặng, và nói thầm trong bụng, tui là típ sống thác vì tình, có ngai vàng cũng sẵng sàng đổi lấy người yêu … nhưng không phải là típ yêu mất trật tự, « Chơi cho lịch mới là chơi, chơi cho đài các , cho người biết tay … » , không thèm chơi « dơ » …

Ngay hôm sau, ông bác sĩ quân y đó mò đến nơi Nguyên Hà làm việc để thăm, để nói chuyện trời mây non nước …

Rồi, vài hôm sau, ông ta tình cờ đi ngang qua sân quần vợt, thấy nàng đang đánh banh ở đấy, thế là ông cũng lẽo đẽo mò đến, đề nghị đánh banh với nàng …

Nguyên Hà vẫn giữ ý, để cô bạn đồng nghiệp khỏi hiểu lầm …

« Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ

Vô duyên đối diện bất tương phùng ! »

Chuyện gì đến nó phải đến, không ai có thể cưỡng lại số mệnh của mình …

Và, thêm một cuộc tình mới bắt đầu …

Những đón đưa hò hẹn …

Tưởng rằng đời mình rồi sẽ đẹp như mơ …

Chưa tròn một năm, thì Cộng sản Việt Nam chiếm miền nam …

Trung phải đi học tập cải tạo theo lịnh của CSVN lúc đó, Trung là bác sĩ quân y, con của vị chánh nhất một tòa án miền nam Việt nam , mẹ anh thường nói với Hà rằng, các bà bạn của bà khen Trung đẹp trai quá, chẳng những mặt đẹp, mà dáng dấp cũng đẹp !! và cứ đề nghị gả con gái cho Trung hoài …

Bị học tập cải tạo với CSVN một thời gian thì Trung được tha về , sau đó chạy xuôi chạy ngược, rồi cũng được vào làm bác sĩ cho một bịnh viện ở Sài gon .

Một hôm, có cô bạn cũ tìm Nguyên Hà, mời tham dự tiệc sinh nhật của cô ta, và nói, trong buổi tiệc đó, có mặt của người tình đang dang díu với Trung …

Ngày đó, mọi người đang có mặt đông đủ, Trung đến muộn vì bận việc , vừa bước vào phòng tiệc, Trung bỗng đổi sắc mặt …

Cô bạn Hà lên tiếng :

Nhờ anh Trung giới thiệu quan khách có mặt ở đây giùm ….

Trung nói :

-À ! mấy người muốn chơi trò giới thiệu hả ?

-Tôi xin giới thiệu với mọi người, trước nhất là, Nguyên Hà, vợ tôi, và, người ngồi đầu bàn kia , là vợ của thầy tôi ở trường Đaị Học Y khoa mà tôi đã học ngày xưa, còn , đây là Thanh, chủ nhà, mấy người khác tôi không quen nên không biết để giới thiệu …

Người mà Trung giới thiệu là vợ của thầy Trung, chính là người tình của Trung, nàng là một ca sĩ đẹp, nổi tiếng, hát hay … Nguyên Hà chợt thấy, hai dòng nước mắt tuôn tràn trên đôi má của bà ấy …

Trung bỗng đến bên Hà, nắm tay nàng kéo đi ra ngoài và nói với mọi người ở đó rằng, xin chào tất cả, rồi nhìn sang bà vợ của thầy mình, Trung gật đầu và nói :

-Thưa cô tôi về …

Trung ra lề đường đến chỗ gửi xe, lấy chiếc xe đạp chở Nguyên Hà đi về nhà nàng …

Khi dừng lại trước nhà Nguyên Hà, Trung nói :

-Em đừng để ý đến chuyện đó, anh « chơi » với bà như « chơi » đĩ thôi, vì, đàn bà có chồng rồi mà còn cà chớn !

Trung vừa dứt lời, N.Hà tát thật mạnh vào mặt Trung và nói :

-Anh làm tình với một người đàn bà rồi anh lại đi nói xấu họ với người đàn bà khác …

-Tôi không thích những người đàn ông như vậy … anh đừng trở lại tìm tôi nữa …

Trung nói « được rồi » và leo lên yên xe, đạp vội đi …

Thế là xong một cuộc tình nữa … !

Sáng hôm sau, Nguyên Hà đang ngồi đọc lại mớ giấy tờ xuất nhập cảnh vừa nhận được, thì Trung đến, vẻ mặt bơ phờ như mất ngủ, Trung vội quì hai gối xuống đất, ôm lấy đôi chân nàng và nói trong tiếng khóc ;

-Em tha tội cho anh, anh thương em hơn hết mọi thứ trên đời nầy, anh ở không phải với em nên trời phạt anh, anh vừa hay tin ba anh bị chết trong trại cải tạo của VC rồi ….

Nguyên Hà nghẹn lời, chỉ biết im lặng

Lát sau, nàng cho Trung biết, nàng đã nhận đủ giấy tờ, và sắp rời Việt nam …

-Trung lại nói trong tiếng khóc :

-Em ơi ! em đừng đi , em mà bỏ anh em đi, anh sẽ sống sa đọa, anh sẽ tàn phá cuộc đời mình

…………..

Nhưng, hơn một tháng sau, Nguyên Hà vẫn phải ra đi, rời bỏ đất nước, bỏ lại tất cả .. để dấn bước trên con đường thiên lý … vì, cả dân tộc đang đói khổ, lầm than…nàng phải đi … để làm tròn bổn phận một người mẹ … một đứa con của gia đình … của quê hương …

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s