Những mảnh tình tan vỡ…

Tác giả : Thương Hà

Lê mở nút chai rượu Whisky Napoléon nốc một hơi, rồi gục đầu vào hai bàn tay, im lặng …trong lúc Nguyên Hà ngồi bên cạnh với vẻ mặt lo sợ …Lê lại tiếp tục nốc rượu, lu bù …
Bỗng Lê đứng phắt dậy , chụp cây súng lục tùy thân, lên cò…


Nguyên Hà hoảng hồn bỏ chạy trối chết ra sân …
Đêm nay, trăng thật sáng, khu nhà ở dành riêng cho sĩ quan phi công của phi trường C.T. im vắng, vì đã quá nữa đêm rồi …
Nguyên Hà, chân ngắn, Lê, chân dài, nên Nguyên Hà chạy không thoát được, bị Lê chụp vai, kê súng vào đầu nàng, và hỏi:
– Chiều nay em đi với thằng nào ?
Nguyên Hà đáp:
-Em đi với khách hàng để giải quyết công việc giấy tờ hành chánh cho họ …
-Em nói dối !
-Chiều nay em đã đi với thằng nào ?
-Em vừa trả lời với anh rồi, em đi làm việc với khách hàng…
-Em vẫn thương anh, và chưa bao giờ phản bội tình anh …anh đừng hiểu lầm …
Lê nắm tay nàng kéo về phòng của mình, rồi tiếp tục nốc rượu vào, đã cạn hơn nửa chai…bỗng, Lê ôm mặt khóc nức nở…khóc đến ói ra máu , chắc vì đã uống quá nhiều rượu nguyên chất , rồi nằm vật ra, úp mặt xuống giường, im lặng ..
Lát sau, chừng như Lê bắt đầu ngủ thiếp đi, Nguyên Hà rón rén với lấy cây súng, chạy ra ngoài sân, đến phòng khách của khu nhà , dấu cây súng nơi đó, và trở lại phòng của Lê, ngồi thừ ra im lặng, suy nghĩ……..
Khoảng hai năm trước, Châu, một nữ đồng nghiệp của Nguyên Hà giới thiệu nàng với Lê, một phi công chuyên lái máy bay khu trục A 37, thường xuyên đi dội bom ở những vùng có cộng sản VN hoạt động chống phá miền nam VN …
Lê đã trải qua hai lần ly dị vợ …
Lê cao ráo, đẹp trai, hát rất hay, những ngày mới quen, để chinh phục Nguyên Hà, Lê hát triền miên …có những tối, Nguyên Hà trốn trong nhà , không muốn tiếp Lê, thì Lê đậu xe trước cửa nhà Nguyên Hà, ngồi trên capot của chiếc xe Jeep nhà binh hát đến nửa đêm …
Nguyên Hà , người có số ” đào hoa ” , được nhiều ông chánh án vùng nói rằng nàng đẹp nhất vùng và được nhiều vị lãnh đạo vùng mến mộ, nhưng, nàng vẫn cố gắng giữ mình, tránh những sa ngã đang vây quanh, mặc dù, Hà vẫn biết ” Lẳng lơ thì cũng chẳng mòn, Chính chuyên thì cũng chẳng sơn son mà thờ ! ”
Có lần, Hà được ông Cảnh sát trưởng tỉnh mời đi ăn cơm chiều với ông, rồi, sau đó, ông chở nàng đi dạo trên quốc lộ liên tỉnh, và kể cho nàng nghe về cuộc đời tình ái của ông…
Ông là một đứa con lai, được mẹ nuôi ăn học, nhưng bản tánh rất ngang tàng, chỉ thích chơi với bọn trẻ bụi đời …
Năm hai mươi tuổi, mẹ ông chết, ông quen với một cô Bắc kỳ di cư, lớn hơn ông mười tuổi, cũng mồ côi cha mẹ như ông, cô nầy tâm sự với ông rằng, trước khi chết, bà me cô có để lại cho cô mười lượng vàng y …ông nghe cô nói vậy, ông bèn đề nghị với cô ấy đưa cho ông số vàng đó để ông mở trường tư thục dạy học, cô ta nghe lời, đưa cho ông hết vàng để ông mở trường, nhưng, công việc làm ăn đó bị thất bại, hết vốn , nhưng, ông không bỏ cô ta, ông tự cảm thấy mình có bổn phận phải bảo bọc đời cô ta, và, cô ấy đi làm nuôi ông đi học tiếp, rồi ông đậu cử nhân luật, và đậu vào ngành sĩ quan cảnh sát, ông lại có bốn đứa con với cô ta…
Một hôm, trên chuyến bay đi công tác ở Đà Nẵng, một tình miền Trung VN, ông ta “phải lòng” một nữ hành khách đẹp, người Việt gốc Hoa, khi chuyến bay ngừng ở Nha Trang, cô này xuống máy bay, ông ta cũng xuống và đi theo cô nầy…về đến nhà cô, ông gặp cha cô, và nói với cha cô ta rằng ông muốn lấy cô ấy làm vợ, cha cô ấy hỏi ông có vợ chưa, ông thành thật nói là mình đã có ăn ở với một người đàn bà , đã có bốn con với người nầy, cha cô Tàu đó nói không bằng lòng gả con gái mình cho ông …ông lặng lẽ ngồi ở phòng khách nhà cô Tàu , ngồi hoài, đến chiều, ông già Tàu mời ông ăn cơm chiều, đến giờ đi ngủ, ông già Tàu trải chiếu giữa lối đi vào nhà trong để nằm ngủ, và không quên trải một chiếc chiếu khác ở gần cửa cái lối vào phòng khách cho ông nằm ngủ.
..ngày nào cũng vậy…suốt một tuần, thì ông nghe từ cái radio của ông Tàu phát ra, lời kêu gọi ông phải trình diện gấp, của bộ phận cảnh sát quốc gia miền nam VN …vì thế, ông mới rời nhà cô xẩm Tàu đó đi trình diện…
Trong lúc ngồi ” đàm đạo ” với ông già Tàu, vô tình ông được biết một tháng nữa, nhà cô Tàu này có đám giổ….
Đúng ngày đó, ông xuất hiện giữa lúc cả dòng họ cô Tàu đang ngồi tham dự buổi tiệc giỗ…tay ông cắm trái lựu đạn đã mở chốt , và nói, nếu gia đình ông già Tàu không chịu gả con gái cho ông thì ông sẽ cho lựu đạn nổ để tự sát tại chỗ …
Ông già Tàu hoảng hồn OK liền !!
Thế là, anh ta vội vã dẫn cô Tàu đi ngay …
Trong thời gian sống với ông, có hai con với ông, cô Tàu thường cằn nhằn ông, vì ghen ngược với bà vợ già của ông, mặc dù ông đã ở hẳn với cô ta, chỉ thỉnh thoảng về thăm đàn con của ông có với bà vợ già thôi, ông nói:
-Mỗi khi anh có được nhiều tiền từ các áp phe nầy nọ, anh đều đưa cho bà vợ lớn, để làm vui lòng bà, như một sự đền bù cho cuộc sống của bà thiếu vắng anh…
Có lần, cô Tàu nói với ông rằng, thà cô lấy một thằng đạp xich lô cũng được, mà chỉ một chồng một vợ thôi, chứ cô không thích lấy chồng chung với ai cả, và cô đòi bỏ đi, ông Cảnh sát trưởng nói với cô rằng, nếu cô muốn bỏ ông đi theo người khác cũng được, nhưng trước khi cô ra đi, ông sẽ rạch nát mặt cô để cô mang cái mặt thẹo đi , chớ ông không để cô ra đi với gương mặt đẹp như hiện giờ đâu .
Cô Tàu sợ …đành chịu cảnh lấy chồng chung…
Hôm đó, sau khi đưa Nguyên Hà về nhà nàng , trước khi từ giã nhau, ông nói với Nguyên Hà rằng:
-Anh rất thương em, dù hôm nay mới đi với em lần đầu, nhưng anh biết rất rõ về em, đời em đã khổ nhiều rồi, anh không muốn làm em khổ thêm…
Từ hôm đó, ông không còn trở lại tìm Nguyên Hà nữa …
……………………..
Tỉnh lẻ, đêm buồn….
Cuối cùng rồi, Nguyên Hà cũng không đủ sức cưỡng lại sự quyến rũ dai dẳng và lãng mạn của chàng phi công tài hoa, đào hoa, phong nhã đó …
Một cuộc tình mới lại bắt đầu….
Tưởng rằng sẽ mãi mãi có nhau…
Chỉ vài tháng sau, gia đình Nguyên Hà yêu cầu nàng phải xa Lê, vì gia đình nói rằng Lê là một người bay bướm, nhiều người tình , không chung thủy, gia đình sợ Nguyên Hà sẽ đau khổ thêm lần nữa, và, gia đình tìm đến Lê để yêu cầu Lê đừng dang díu với Nguyễn Hà nữa…
Nhưng hai người vẫn đi với nhau…
Một hôm, Nguyên Hà trở về thăm gia đình thì được biết, mẹ nàng đã vào chùa , cạo đầu, đi tu … gia đình bắt buộc Hà phải đi rước mẹ về…Hà đành làm theo ý gia đình, và mẹ nàng chịu trở về nhà với điều kiện là nàng phải xa Lê vĩnh viễn …
Rước mẹ từ chùa về lại gia đình , Nguyên Hà trở xuống tỉnh lẽ để tiếp tục công việc làm …
Tỉnh lẻ….
Đêm buồn…
Nguyên Hà bắt đầu ” chuyển bến ” …
Cho nên , chiều nay, Lê đã theo dõi cả buổi chiều, và bắt gặp …con thuyền Nguyên Hà chuyển bến …
Vài tháng gì đó, sau đêm ấy, Lê đã xin thuyên chuyến đi nơi khác làm việc ….
Lại thêm một cuộc tình tan vỡ …
Giọt lệ cho ngàn sau là tựa bài hát mà Lê hay hát cho nàng nghe …
Một tình cờ, gần đây, nàng đã tìm thấy tiếng hát của ai đó, trên trang YouTube ..sao giống tiếng hát của Lê ngày nào…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s