Truyện ngắn: Chiếc xe wave màu xanh của bố.

Cuối năm, trời se lạnh về đêm, tôi ra quán cũ ăn chân gà nướng. Quán này dân lao động như chúng tôi, bao gồm thợ xây, thợ hồ, thợ lái máy ủi… thường ghé ăn sau một ngày làm mệt mỏi. Chị chủ quán nấu thật là ngon, người như chúng tôi phải ăn ngon để lại sức mai làm tiếp. Cuộc đời tôi có nhiều giấc mơ mỗi lần gần tới đích lại tự phá đổ vì tính tình vì không hiểu tâm lý đồng chủng. Sống với đám thợ xây tôi thấy rất vui.
Bỗng đâu một chú đi wave anpha màu xanh đến, nói với chị chủ quán:
– Hế-lô cô em, cho anh hai cái chân gà.

Quán chỉ có một chiếc bàn. Tôi mời chú ngồi cùng.
Chú gọi một chai rượu, đựng trong chai trà xanh không độ. Chú kể cuộc đời:
– Cuộc đời chú khổ rồi
Khổ rồi, khổ nữa, có sao đâu.

Gà trống nuôi con. Nuôi con gái lấy chồng. Nuôi con trai năm cuối đại học. Chú mua cho con gái một chiếc Air Blade, mua cho con trai một chiếc RSX.
Còn chú vẫn đi chiếc wave anpha màu xanh lá cây. Có người hỏi mua chiếc xe ấy 5 triệu đồngmà chú không bán.
Vì sao không bán?
Chiếc xe đó chú đã chở người vợ bị ung thư vú đi khắp nơi chữa bệnh. Vợ chú chết. Con gái còn độ tuổi ẵm trên tay, nay chú đã có cháu ngoại. Lúc ấy chú vẫn còn trẻ. Bà gia, tức mẹ của vợ, bảo chú đi bước nữa. Cậu em vợ cũng bảo chú lấy vợ mới đi nó chăm cho lúc ốm đau.

Nhưng tình thương của người cha. Người con rể ấy vẫn gà trống nuôi con. Cứ thấy điện thoại hiện số thằng con là biết nó gọi điện xin tiền. Một tháng, chú nuôi nó học trong Sài Gòn hết 6 triệu.

Có lần, chú mất việc, không có tiền đưa cho nó ngay. Nó gọi điện cho chị gái, xin tiền chị gái. Chị gái cũng không có tiền cho em, gọi lại hỏi bố có không. Bố phải đi vay mượn anh em. Anh em cũng không ai có nốt. Bố phải đi lậu xe ủi đất ngoài giờ, không ngủ suốt 3 đêm ròng, đủ 6 triệu cho nó đóng học trong thành phố.
Tôi bảo chú ăn đi. Chú bắt tôi ăn cùng. Tôi một cái, chú một cái.
Chú cầm chân gà lên, xé ra làm đôi, ăn một miếng. Rồi chú nói:

– Chưa lần nào nó nói với tao là : “Con cám ơn ba.”

Tôi hỏi:
– Chú có trách móc nó lần nào không?
Chú tự hào trả lời:
-Chưa một lần nào tao trách móc nó hết.
Chú nói tiếp:
– Chưa một lần nào con hỏi lại ba: “Ba làm gì có nhiều tiền đâu?”

Tôi hỏi chú:
– Động lực suốt cuộc đời chú là câu nào? Câu nói nào đi theo chú suốt cuộc đời?
Chú ngẫm nghĩ rồi trả lời:
– Ba thương con nhiều nhất, con trai của ba đó, Thạnh.

Đêm nay, lại chiếc wave anpha màu xanh đi 55 cây số đi về nhà. Chiếc wave anpha ấy đã chở vợ, chở con gái, chở con trai. Chở hết cuộc đời này.

Chép bởi chàng thợ hồ vô danh. Ngày 16 tháng 01 năm 2020.

2 thoughts on “Truyện ngắn: Chiếc xe wave màu xanh của bố.

  1. Em viết về đời thường , TRIẾT đấy , em ạ , cảm động lắm . Nhưng ” CHÀNG THỢ HỒ VÔ DANH ” ấy cần phải biết con mình có học hành đàng hoàng không . Em gởi bài này cho con anh ấy đi , để cháu ấy ngậm ngùi… Một đất nước có chính phủ biết phân bổ nguồn thuế của dân để DÂN được bớt đi nỗi nhọc nhằn, chính phủ ấy mới đáng được người dân vị nể . Chúc Tôn Phi vui khỏe

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s