Giới thiệu sách Kinh Thư.

WhatsApp Image 2020-01-30 at 12.45.34

 
Đây là sách Kinh Thư. Khổng Tử san định. Dịch giả Tạ Quang Phát. Sách do ông khoa trưởng trường Văn khoa Sài Gòn đặt cho ông Tạ Quang Phát làm. Trung tâm học liệu- Bộ giáo dục hỗ trợ xuất bản và trợ giá cho sinh viên năm 1972.
 
Chúng tôi mua vào cuốn này 200 ngàn VNĐ và bán ra 250 000. 50 000 tiền công cho người viết bài bình luận và tiền công cho người vận chuyển sách.
 
Bạn có biết, tất cả những lãnh tụ cách mạng ở Trung Hoa thế kỷ XX đều đã đọc sách Kinh Thư?
 
Đại tổng thống Tôn Trung Sơn cho rằng, chỉ cần lật đổ nền quân chủ, xây dựng nền Cộng Hòa là người dân sẽ có hạnh phúc. Bác sĩ Tôn Trung Sơn lập Trung Hoa Quốc dân đảng và lật đổ xong nhà Thanh. Đệ tử của Tôn Trung Sơn là Tưởng Giới Thạch cho giật sập đê để ngăn bước tiến quân xâm lược Nhật Bản. Kết quả là nước lũ tràn xuống, giết chết 1 triệu người dân Trung Hoa. Đây gọi là lý do to hơn mục đích, sau cách mạng khổ hơn trước cách mạng. Chủ tịch nhân dân hay vua chuyên chế chỉ là danh từ và đừng nên câu chấp danh từ để làm ngơ trước thực tại.
 
Người ta phân tích, hỏi Trung Hoa quốc dân đảng sai lầm từ đâu? Thưa, sai lầm ngay từ nền móng.
 
Câu khẩu hiệu của Tôn Trung Sơn: Dân tộc độc lập- Dân quyền tự do- Dân sinh hạnh phúc. Thực ra, câu khẩu hiệu này chỉ là sao chép lại chương Hồng phạm trong Kinh Thư, cụ thể là đạo phần Ngũ phúc- Lục cực. Nhưng Tôn Trung Sơn đã sao chép một cách dốt nát, vì dựa theo bậc tiền bối Chu Hy là người giải nghĩa sai Kinh Thư. Thuyết Tam Dân của họ Tôn không cao cấp bằng một phần của Kinh Thư. Trò không lớn hơn thầy, đầy tớ không lớn hơn chủ. Kể từ đó đến nay, đã 100 năm, tức là 5 thế hệ rồi, mà nhân dân Trung Hoa chưa một ngày được sống yên ổn, với mọi nền cộng hòa đủ loại đã thử nghiệm khắp cõi Trung Hoa.
 
Họ quy cho ông Khổng tội đã tạo nên nền chuyên chế ở Trung Hoa. Xin thưa, nền chuyên chế đã có trước khi ông Khổng sinh ra, và làm cho nó ngày càng trở nên sắt máu là các lý thuyết gia như Lý Tư, Hàn Phi Tử…Các nhân vật này là Pháp gia chứ không phải Nho gia. Cái mà bác sĩ Tôn Trung Sơn ông nhìn lầm và bảo cái mình lật đổ là Khổng Nho, thực ra cái mà ông muốn đạp đổ là Pháp gia. Vì sao Tôn Trung Sơn nhìn lầm? Vì ông là một bác sĩ, tức là một nhà chuyên môn, chứ không phải là hướng đạo sư, hay một nhà trí thức. (Nếu trung thực thì phải xưng là y sĩ, không được xưng là bác sĩ. Bác sĩ hiểu theo nghĩa gốc cũng là người hiểu rộng, là hướng đạo sư cho dân. Ngày nay dùng từ sai quá nhiều.) Tôn Trung Sơn còn không hiểu được rằng, thứ mà Kinh Thư chỉ định là nền thiên trị chứ không phải nền quân chủ. Mổ xác người thì dễ, mổ kinh điển thực khó khăn.
 
Chúng tôi gặp nhiều lãnh đạo nghiệp đoàn và tòa soạn báo đổ cho ông Khổng tội làm cho nước Tàu trì trệ. Xin thưa, người Nhật đương thời cho rằng nhà Đường là đỉnh cao của văn minh thế giới. Nhiều nhà khoa học đại tài của Tây phương nói rằng nền văn minh của nhân loại đáng lẽ ra nên dừng lại ở thời nhà Đường.
Nước Pháp bỏ chế độ nô lệ năm 1858, trong khi đó bên Viễn Đông bỏ từ rất sớm. Nếu công bằng thì cũng phải công nhận rằng, đó là thành tựu lớn lao của Khổng Tử.
 
Y học Đông phương trội hơn y học Tây phương, là một dấu cho thấy triết lý Đông phương vững hơn Tây phương Y giả lý dã. Chúng tôi thừa nhận là Tây phương có một số điều hơn Đông phương, chẳng hạn như về kỹ thuật. Nhưng sử mệnh của Tây phương là kỹ thuật, không nên tranh đoạt thêm cho mình sử mệnh triết lý đã được trao cho Đông phương.
Khi chúng tôi nói triết Nho là triết Việt, triết Việt là triết Nho, nhiều người nhảy vào chửi chúng tôi một cách hội đồng. Những người này có học hàm giáo sư, tiến sĩ, là những thứ mà thứ mà chúng tôi không có. Nhưng khi chúng tôi hỏi, có công trình khoa học nào chứng minh được Nho là căn bản của Hoa tộc hay không thì họ không đưa ra được.
 
Có lần, chúng tôi bảo ông chủ bút một trang nghiên cứu quốc tế phải sửa lại những gì ông ta đăng. Ông ta bảo ông ta chỉ đăng những gì tri thức phổ thông hay nói. Chúng tôi ngậm đắng nuốt cay, không hỏi thêm câu nào nữa. Nếu các ông đăng tri thức phổ thông (những gì người ta nghe nói) thì tại sao lại đặt tên trang là nghiên cứu quốc tế? Hỡi ôi, người dưới phố nói gì mình đăng lại và bảo đó là chân lý, thì đó đâu phải là nghiên cứu, và như vậy học xong cấp 3 là làm chủ bút được rồi, cần gì phải học tiến sĩ mới được làm chủ bút? Có lần ( không liên quan), cô giáo Trần Lê Hoa Tranh của khoa văn trường tôi buột miệng: “Tiến sĩ gì mà ngu thế?”
 
Thủ tướng Trần Trọng Kim gọi đây là “mua được cái bằng”.
 
Vậy là lời của Chúa Giê-su đúng, rằng vào thời này người thật thà không sống được. Ngoài Tôn Trung Sơn, còn có nhiều kẻ đạo văn của Nho gia, nhưng chúng viết lại dưới ngôn ngữ của thời mới, cho nên không ai biết chúng là kẻ đạo văn, trái lại còn đi theo chúng làm cách mạng. Cách mạng của loài tôm tép, cách mạng cứt lộn đầu.
 
Chúng tôi có sinh ra nhầm thời không? Khi những trang đưa tin hời hợt và bề mặt như vậy thì được tài trợ rất nhiều tiền, hàng trăm ngàn đô-la Mỹ. Còn những trang luôn muốn đi đến tận cùng chân lý như thì lèo tèo một hai ngàn. Unesco họp 3 lần ở Bắc Kinh, tốn hàng triệu đô-la mà chưa chứng minh được triết Nho là của Hoa tộc, nhưng chỉ cần vứt vài trăm đô cho các chủ báo là họ sẵn sàng đăng bài Nho giáo của Trung Quốc. Phải tuyên truyền như thế thì mới có tòa soạn mới có tiền sống.
 
Thực dân Tây phương đã thành công, trong việc bảo người viễn Đông hãy đi chửi rủa chính căn bản của khối dân mình mà không biết. Chỉ một số ít người nhìn ra được Nữ Oa-Phục Hy, Thần Nông là người Việt, còn lại cả 90 triệu dân tình nguyện đi chửi tổ. Họ lặp lại các lời mà phân tích cho kỹ thì những lời đó khởi từ một mục sư tin lành James Legge, một nhà truyền giáo nóng vội.
 
Một niềm động viên an ủi chúng tôi, là ngày càng có nhiều tang chứng cho thấy Việt tộc là chủ của Nho khởi nguyên. Triết Nho là triết Việt-triết Việt là triết Nho, phép chứng minh huy hoàng của các giáo sư đại học Văn khoa Sài Gòn quãng năm 1972 ngày càng được gia cố vững chãi. Dưới phương pháp khoa học và triết học. Sau 50 năm mà phép chứng minh ấy chưa ai bẻ được thì kể đó là một thành tựu lớn lao.
 
Trong xã hội Việt Nam ngày nay, tầng lớp Nho gia là thiệt thòi nhất, nghèo và cô độc. Vì sao? Vì Nho gia không tổ chức thành tổ chức hay hội đoàn như các tư tưởng khác.
 
Nếu Nho gia, một lần nữa trong lịch sử của mình, tập hợp lại thành tổ chức như nhóm môn đệ đầu tiên của Khổng và đứng tên kiện, thì vô số nhà xuất bản- hiệu sách ở Việt Nam phải phá sản, nhiều chủ bút không có tiền bồi phải vào tù. Tất nhiên, trường hợp đó không ai muốn cho xảy ra, vì cần có công ăn việc làm cho nhân viên nhà sách và nhân viên tòa soạn báo. Nhưng nếu làm một cuộc cách mạng học thuật tận nền móng (ai sẽ làm cùng chúng tôi?) thì vô số tài liệu chửi Nho gia phải thu hồi và tái bản.
 
Nho gia đang hồi sinh!
 
Ngày 30 tháng 01 năm 2020.
Tôn Phi.
Liên lạc tác giả và mua sách: tonphi40@gmail.com
 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s