Em bướng bỉnh, thơ Đặng Quang Chính.

1595777634935blob
Tính bướng bỉnh ngày xưa em đi học
Thầy dặn dãy đầu em ngồi cuối lớp
Tập sách, vở em cắp ngang lui tới
Giờ đi học lại “cúp cua” đôi lúc

Nhưng từ lúc ngồi cạnh anh hết phá
Nghe giảng bài chăm chú thật dễ thương
Cặp trên xe đi học đều hơn trước
Được lãnh thưởng giỏi môn này môn khác

Thời sinh viên tính ngỗ ngáo quay về
Hẹn thư viện để anh ngồi cháy đít
Hẹn cuối tuần đôi khi gặp khi không
Anh cứ hẹn nhưng em vui thì đến …!

Em bướng bỉnh hứa anh rồi thất hứa
Em bướng bỉnh em uống toàn rượu đế
Biết anh thương em quá mức quá đà
Giờ cô độc có ai thương thì đến …!

Đặng Quang Chính-Singapore gửi đến Trung tâm Văn Bút Việt Nam.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s