Tượng đài

Em đứng đó như tượng đài sừng sửng

Tượng của dân, bùn đất lấm toàn thân

Tạo hoá khéo nặn em từ đầu đến chân

Em hoảng loạn, không thể nào khóc được…

Khóc đi em, hãy khóc cùng quê hương đất nước

Buổi loạn ly, dân tộc quá điêu linh

Bởi chúng phá sơn lâm, xây thủy điện làm trời kia bất bình,

Mưa diện rộng núi non cao ngấm nước

Đất không rễ cây, những tảng đá trên cao lở trước

Rồi kéo theo đất sạt lở liên hồi…

Ào ào trút cơn giận dữ lên đầu con người,

Bao nhà cửa bị vùi sâu trong phút chốc

Tiếng kêu khóc thảm thiết nơi hang sâu, cùng cốc

Chỉ mong sao âm thanh vẵng ra ngoài…

May mắn thay, em là người có một không hai?

Được trời thương cho em toàn mạng sống,

Em là tượng đài của Việt tộc quyết bảo tồn nòi giống!

Biết vươn lên từ bùn đất để hồi sinh…

Những tượng đài nghìn tỷ là đêm tối của bình minh,

Hãy rũ bùn đứng dậy xoá nhoà đi hết thảy!

Những bất công là tảng băng tan chảy…

Dựng xây đời, triệu người biết thương nhau!

19/10/2020

Đặng Phước

5 thoughts on “Tượng đài

  1. Thiên-tai thì ít, mà quan-tai và đãng-họa lại nhiều.
    Trời hại một, quan hại chìn, đãng hại mười.
    Mổi năm, lủ-lụt có một tháng, nước cống ngập 6 tháng.
    Lủ-lụt gây thiệt-hại trăm tỷ.
    Nước cống gây thiệt-hại ngàn tỷ.
    Còn đãng thì nước cống còn hoành-hành.
    Còn đãng thì tai-họa còn giương nanh múa vuốt.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s