Tình giả thiệt

(Nhân ngày 08.03.2021)

Tôi còn nhỏ ngây thơ không xiết kể
Nghe ngọt ngào tưởng được mến được thương
Nhìn hoa đẹp không biết đâu thiệt giả
Nhìn người đẹp thấy thật là toàn bích

Lớn lên rồi biết đâu là chân thật
Nhưng gặp người lại chẳng có thật tâm
Hình dáng ngoài không nói được bên trong
Sâu tâm khảm ai mà đo lường được

Hoa bằng giấy rồi đến hoa bằng nhựa
Thoáng nhìn qua cứ lẫn lộn thật hư
Phải cầm, phải rờ, phải ngắt thử xem
Mới cảm nhận hoa nào là hoa thật

Rồi…giờ đây, con người rô-bô đó (*)
Trí thông minh nhân tạo (Al) gắn kèm vào
Biết di chuyển, nói năng và cảm biến
Có nhịp đập con tim, biết nhìn thở

Tim của bạn có niềm vui trở lại …?
Gặp một nàng như trong mộng trông chờ
Không nhõng nhẽo, ghen tuông hay hờn giận
Không tình cảm, ý chí, chỉ vâng lời

Ồ!… bạn vui khi gặp điều như thế …?
Không cần thỏa hiệp, nghĩ gì hay đồng cảm
Yêu thì yêu không có ràng buộc gì
Tình cảm lý tưởng giờ đây như thế …?

Tôi giờ đây vẫn còn như hồi nhỏ
Dù phải rờ, phải nắm biết thực hư
Nhưng đồng cảm vẫn là điều yêu thích
Sự thật dù không đẹp vẫn nên thơ …!

Đặng Quang Chính

(*) Robot: người máy

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s