Ông ngoại và chàng rể.

Truyện ngắn: Bố và con gái
Phần (7): Ông ngoại và chàng rể.
Tôi người Hà Tĩnh, nhưng con gái tôi nói giọng miền Nam. Nhà tối nào cũng có khách, trừ thứ Bảy.
-Bố ơi, ai đó bố?

  • Bác Tuấn người Hải Phòng.
  • Bác ấy là gì với bố?
  • Bác ấy là bạn bố, hồi bố còn ở quận 7.
    Thuở ấy, bảo vệ và lao công ở cả hai tòa nhà đều nợ tiền tôi. Nợ đầm đìa. Tôi không đòi nợ, nhưng họ đều tự động đến ngày sang trả lãi cho tôi.
    -Nếu anh không kiếm tiền trong lúc ngủ, anh sẽ phải kiếm tiền cho đến lúc chết.
  • Vợ anh sắp đẻ rồi. Bây giờ anh phải làm gì để nuôi vợ con hả Phi?
  • Anh mở cửa hàng rau củ quả.
  • Tiền đâu thuê mặt bằng, tiền đâu làm vốn hả Phi?
  • Anh về bàn với vợ, rồi em gọi vốn cho làm. Lời, anh 49%, em 51%. Hàng tuần mang sổ sách sang, em kiểm tra rõ ràng.
  • Cám ơn chú em.
    Con gái của tôi quá dễ thương. Tôi không muốn cho nó biết là cuộc đời này kinh khủng đến mức nào. Tôi không muốn cháu ra khỏi nhà. Lúc cháu ra khỏi nhà, luôn có bố đi cùng.
    Rồi cũng đến ngày con gái lớn. Tôi phải coi cháu hợp với nghề gì. Vào lúc nay, Charlie của tôi có ngân hàng, xưởng lắp ráp máy tính, nhà xuất bản, cửa hàng sách, trang trại nông nghiệp xanh. Tôi hướng cho con gái làm nghề xuất bản. Bốn người bạn của tôi quản bốn mặt hàng. Tôi ngồi ở nhà làm vườn đọc sách, không đến công ty nữa.
    -Bố ơi. Sao bố không cho con làm ngân hàng?
  • Ngân hàng chỉ dành cho bọn thích nghề công chức làm. Con gái của bố sáng tạo như bố, tuyệt đối không được làm công chức.
    Nhưng làm xuất bản mệt quá vậy nè.
    Mệt thì con thuê người làm trợ lý.
    Bố nói con nghe nè con gái. Hàng không, ti suất lãi, giỏi lắm là 7%, giáo sư kinh tế học nói rồi. Ngân hàng lãi, giỏi lắm 12%, cho vay đen thì ghê lắ cũng chỉ được 20%. Bố bán sách, tỉ suất lãi là 70%.
    Con gái tôi gật gù.
    -Bố ơi. Chiều nay dì H. Gọi điện cho con, hỏi, cuối tuần rảnh không, dì lên đưa con về chơi ông bà ngoại.
  • Ừ. Con cứ đi.
    Bao lâu rồi bố không về thăm ông bà ngoại?
  • Kể từ ngày mẹ con mất. Bố không đến ông bà nữa.
    Con nghe gì H. Nói, bố và ông ngoại ghét nhau lắm. Vì sao vậy?
    Ngày đó bố mẹ lấy nhau. Ông bà ngoại không cho cưới.
  • Bố. Con biết vì sao mẹ ghét bố rồi.
  • Nói bố nghe.
  • Bố tức ông ngoại, ông ngoại tức bố. Rồi bố trút giận lên mẹ con, có đúng không? Mẹ bị ốm, đau mắt đỏ, bố không cho mẹ tiền đi chữa. Bố bỏ mặc mẹ, để trả thù ông ngoại, có đúng không?
    Tôi yên lặng, không trả lời con gái.
    Bố là văn hào, triết gia, nổi tiếng khắp thế giới. Bạn bè quốc tế của bố đầy. Bố thuyết phục được cả thế gới. Sao bố không thuyết phục được ông bà ngoại?
    Tôi càng yên lặng. Đường hôn nhân của tôi thất bại nặng nề.
  • Bố lo cho người khác được. Riêng mẹ thì bố không cho gì cả. Con ghét bố! Ghét bố! Huhu.

2 bình luận về “Ông ngoại và chàng rể.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s