Về thôi con ơi!- Trần Phương Giao


Về thôi con, tương lai đành gác lại.
Ba nợ con nợ mãi cả một đời!
Bốn tháng trôi qua lòng dạ rối bời.
Giờ không về, sẽ không còn cơ hội.


Bạn bè Ba, năm ba người quá tội,
Mới um sùm, giờ hũ gốm vô tri!
Về thôi con, nấn ná nữa làm chi?
Ở quê mình có ngọn rau, củ sắn…


Về thôi em, dầu dầm sương dãi nắng!
Bão từng cơn dồi dập đất miền Trung!
Mưa mùa đông lạnh lẽo đến tê lòng!
Vẫn còn đó, tấm lòng quê đón đợi.


Nhớ ngày nao lên Sài thành đô hội,
Anh ngỡ rằng sẽ thoát cảnh cơ hàn.
Ngày qua ngày dăm chục cuốc Wave Tàu.
Lòng mỏi mong chiếc Accent trả góp!


Ngày lẫn đêm ráng cố công cày Grab.
Vài ba năm sẽ dứt nợ em ơi!
Anh với em dắt tụi nhỏ đi chơi!
Tiêu phí một lần, thỏa lòng mơ ước…
…!!!


Về thôi em! Kể từ đây chấm hết.
Anh nợ em chiếc váy ngắn thêu hoa.
Ba nợ con chiếc IPad second…
Nợ chính mình những tháng năm vụng dại…


Anh xin em, van em đừng ngoảnh lại!
Cũng đừng nhìn cảnh hoa lệ hai bên.
Ngày hôm nay chúng mình vẫn bình yên!
Ta hy vọng ngày mai đầy tươi sáng!


(Kỷ niệm cuộc tháo chạy khỏi Sài Gòn, tháng 10/2021, trải qua 4 tháng dịch kinh hoàng)

Trần Phương Giao- tác giả gửi đến Trung tâm Văn Bút Việt Nam.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s