Thư gửi nhà

 (Vào khoảng năm 1970-1971, nhân chuyến đi phép về Saigon, tôi đọc một bài thơ trên một tạp chí đâu đó rất tâm đắc, phần nào thấy hình ảnh mình trong đó, nhớ cho tới bây giờ).

Nếu có một  sáng cuối năm nào đó

Con không trở về

Thì xin mẹ đừng buồn vì ngày Tết vắng con

Không có ai lau chùi cặp chân đèn đồng đỏ

Không có ai dọn dẹp chiếc bàn thờ ủ mốc rêu phong

Vì con đang nằm gác ở ven rừng

Canh giấc ngủ cho quê hương đừng khóc

Nếu có một sáng cuối năm nào đó

Con không trở về

Thì xin bố đừng buồn vì ngày Tết vắng con

Không có ai hầu bố ván cờ trưa

Không có ai để cùng bố chuyện trò nhậu nhẹt

Cút rượu sẽ chậm vơi trong ba ngày Tết

Và chậu Lan không ai nhìn sẽ tàn phai từng cánh bơ vơ

Nếu có một sáng cuối năm nào đó

Anh không trở về

Thì xin em đừng buồn vì ngày Tết vắng anh

Em hãy mặc áo mới

Hãy điểm trang

Hãy đi thăm những nơi mình quen biết

Hãy lì xì cho mấy đứa em, thằng Thịnh thằng Phương

Anh muốn em vuốt ve con chó nhỏ

Con mèo Xiêm

Và con chim sáo khôn ngoan

Căn phòng xanh và cây khế ngoài vườn

Anh vẫn nhớ vẫn thương yêu từng ngọn lá

Nếu có một sáng cuối năm nào đó

Nghe tiếng súng vọng buồn

Thì xin em đừng lo lắng cho anh

Em hãy nghĩ đó là tiếng pháo đêm

Đốt để mừng mùa Xuân vừa đến

Em hãy cười cho thật tươi

Và mơ một giấc mơ thật đẹp

Nếu có một sáng cuối năm nào đó

Nghe tin anh gục chết

Thì xin em đừng buồn, đừng buồn chi hết nghe em.

Liên lạc soạn giả: rosalee1941@yahoo.com

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s